tieu-luan

Một xã hội nơi nam giới đang dần bị tụt lại phía sau.

Bài viết này sẽ rất tiêu cực, tập trung vào phân tích vấn đề và lý giải nó dưới góc nhìn lịch sử & văn hóa của Việt Nam (Trong khả năng hiểu & diễn giải của mình). Phần lớn các giải pháp

Trước hết, với tư cách là một nam giới, mình cảm thấy mình khá láo khi viết bài viết này. Mình mong nhận được sự thứ lỗi từ tất cả mọi người, mình không có ý xúc phạm ai cả. Vấn đề này gần như không được nhắc đến trong bất kì các nền tảng nào nên mình quyết định sẽ viết và mong mọi người sẽ bắt đầu để ý đến nó.

Nam giới đang dần tụt lại phía sau, trong cả học tập cũng như nơi làm việc. Sẽ không khó để bắt gặp một nam giới “tầm thường”, suốt ngày ăn, ngủ, chơi điện tử và xem phim khiêu dâm, hay đau khổ hơn, đắm chìm trong cả đống tệ nạn như thuốc lá, rượu bia hay thuốc phiện (Tất nhiên, không phải tất cả nam giới đều vậy, cũng như không có nghĩa là nữ giới được ngoại trừ, chỉ là nam giới chiếm tỉ trọng RẤT LỚN mà thôi). Cái quái gì đang diễn ra vậy? Một cuộc khủng hoảng cho nam giới mang phạm vi toàn xã hội đã bắt đầu diễn ra kể từ sự bành trướng của văn hóa hiện đại.

Cuộc khủng hoảng đã bắt đầu từ cái tư tưởng mang tên “trọng nam khinh nữ”, đây là một loại văn hóa “universal” và không chỉ riêng gì ở Việt Nam (Ở Việt Nam tệ hơn rất nhiều do nhiễm phải Nho giáo cổ hủ, sẽ được bàn đến kĩ hơn bên dưới).

Một quả bom nổ chậm đã được đặt sau mấy nghìn năm đang chuẩn bị phát nổ.

Xã hội cũ - nguồn cơn tư tưởng dẫn tới cái chết yểu của nam giới

Có thể bạn đã biết và khả năng cao là bạn biết rất rõ, Việt Nam mình trong suốt mấy nghìn năm bị mắc kẹt trong cái chế độ “trọng nam khinh nữ” và cái “đẻ được quý tử để nối dõi” ăn sâu bám rễ cho đến tận ngày nay. Vậy bạn đã bao giờ tự hỏi tại sao lại có cái tư tưởng đấy?

Từ xa xưa, cuộc sống vốn chỉ nương tựa vào nông nghiệp, mà bản chất của công việc này là nặng nhọc, đòi hỏi thể lực khỏe, dẻo dai, chỉ có phái nam mới có thể đáp ứng được. Phái mạnh cần phải đảm đương sự nghiệp của dòng họ, còn phụ nữ vẫn có thể làm nông nghiệp nhưng năng suất không cao do vấn đề thể lực. Văn hóa nông nghiệp đã kéo dài hàng nghìn năm, khi mà cuộc sống của người dân luôn “đầu tắt mặt tối” với đồng ruộng thì hẳn ai cũng mong muốn sinh được một đứa con trai để có thể tiếp tục phụ giúp gia đình, đảm đương những trọng trách như vậy. Việc trọng nam khinh nữ bắt nguồn từ lịch sử, khi mà sức người được coi trọng, chẳng thế mà ông bà ta có câu “lấy công làm lời”, thời nghèo khó thì sức lực là điều rất được quý trọng.

Tệ hơn, Việt Nam cũng như một số nước phương Đông khác bị ảnh hưởng mạnh bởi tư tưởng phong kiến và Nho giáo. Nó ăn sâu bén rễ vào đời sống nhiều thế hệ. Có câu “Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” với ý nghĩa là “một con trai thì là có nhưng mười con gái vẫn là không có”, thể hiện cách đánh giá con là nam hay nữ trong Nho giáo.

Mà nhắc đến Nho giáo thì cần phải nhắc đến “Tam cương ngũ thường” (Mình sẽ không bàn về Ngũ thường trong phần này). Tam cương có nghĩa là “ba mối quan hệ cốt lõi” trong xã hội xưa, gồm: quan hệ giữa vua và bề tôi, cha và con, chồng và vợ. Trong mỗi mối quan hệ này, người đứng trước giữ vai trò chủ đạo, còn người đứng sau phải phục tùng và kính trọng

君為臣綱 (Quân vi thần cương),父為子綱 (phụ vi tử cương),夫為妻綱 (phu vi thê cương).

Và nếu chiếu theo nguyên tắc này, thì phụ nữ phải phục tùng đàn ông.

Rồi dần dần từ cái tư tưởng xã hội đó, nam giới trong xã hội cũ đã được nắm một thứ mà phần lớn họ không nên được nắm: “Quyền lực”.

Xã hội bắt đầu chèn ép phụ nữ. Lấy tam tòng, tứ đức làm chuẩn mực để đánh giá phẩm chất của người phụ nữ. Đặc biệt, bốn chữ “công”, “dung”, “ngôn”, “hạnh” được xem là khuôn phép, là “quy ước” xã hội khắt khe khi nói về phẩm hạnh và tài năng của phụ nữ. Ấy vậy, phần lớn những người phụ nữ Việt Nam trong xã hội phong kiến không được coi trọng, bị phân biệt, bị đối xử thiếu công bằng. Cả cuộc đời của họ vẫn mãi bị trói buộc bởi đạo tam tòng: “Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử” (ở nhà theo cha, lấy chồng theo chồng, chồng chết theo con).

Điều đắng cay hơn cả là, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu trong thời phong kiến (mà có lẽ đến hiện tại vẫn còn nhiều lắm), khi mà một người phụ nữ bị nhiễm chính cái tư tưởng chết tiệt đấy, lại chèn ép một người phụ nữ khác.

Điều này thì có lẽ ai cũng đã biết, nhưng còn một điểm mà chẳng mấy ai để ý, nam giới cũng có những “áp đặt về mặt tư tưởng”. Vậy thì, hình ảnh “lý tưởng” của một người đàn ông ở thời kì đó là gì? Một đấng quân tử. Người quân tử là người có đầy đủ năm đức tính, được gọi là ngũ thường: Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, trong đó Nhân là quan trọng nhất. Người quân tử cũng là người nắm được mệnh trời và sống theo mệnh trời. Tuy vậy, bạn thường thấy những đấng quân tử có đầy đủ các đức tính (ngũ thường) trong lịch sử Việt Nam chiếm một phần rất nhỏ, và họ thường là những người làm việc lớn, có công dựng nước và bảo vệ đất nước. Có thể kể đến như Lý Thường Kiệt, Trần Quốc Tuấn, Hồ Nguyên Trừng, Quang Trung.

Một đấng quân tử mới đủ bản lĩnh để nắm lấy “quyền lực”. Bạn nghĩ xem trong lịch sử Việt Nam có biết bao ông vua ngu đần, sa đọa lên nắm quyền lực và đất nước đã chìm vào cảnh loạn lạc. Tại sao những người đó vẫn được nắm quyền vậy?

Bởi có lẽ một người đàn ông trong xã hội phong kiến không bị “áp đặt” để trở thành quân tử, nhưng với phụ nữ thì dù bất cứ ai cũng phải mang trong mình đầy đủ phẩm chất. Nguyên nhân đẩy họ vào cái tình cảnh đấy hóa ra lại là chính cái đặc tính tự nhiên của họ - sức khỏe thể chất kém cạnh hơn so với đàn ông.

Điều này có thể sẽ mãi tiếp diễn, nếu không có sự xuất hiện của “hiện đại hóa”.

Sự ảnh hưởng từ “bình đẳng giới” lên toàn cầu.

Tư tưởng về “bình đẳng”, đắng cay thay, lại bắt nguồn từ cuộc xâm lăng của thực dân phương Tây. Nền giáo dục của Pháp đã bắt đầu tạo ra những nam giới và nữ giới “tân thời”, với tư tưởng mới và bắt đầu không còn chấp nhận cái tình cảnh “cha mẹ đặt đâu con gái ngồi đấy” (Bạn có thể đọc “Đoạn Tuyệt” của Nhất Linh để có cái nhìn rõ hơn).

Thời đại thay đổi, đất nước cũng thay đổi, những lớp người cũ chết đi và những con người mới lại bắt đầu được sinh ra. Không phải tờ giấy mới nào cũng sẽ được viết lên tư tưởng văn minh hơn về “bình đẳng giới” nên dù sự văn minh có lan rộng, cái tư tưởng “nối dõi tông đường” vẫn còn sống, sống một cách rõ rệt.

Một thế giới nơi mà sức mạnh về lao động chân tay không thực sự còn cần thiết như trước nữa và trí thức bắt đầu lên ngôi đã mang đến một thay đổi không hề nhỏ, thế giới bắt đầu về dần lại tay của phụ nữ.

Giá trị của nam giới đang dần về 0?

Nếu ví cách hoạt động của thế giới như một ván bài Uno, “hiện đại hóa” về mặt tư tưởng chính là Reverse Card của phụ nữ. Giờ đến lượt đàn ông bị đặt gánh nặng lên vai, rất nhiều gánh nặng.

Họ bắt đầu trốn tránh vào Game, vào Porn, vào bất cứ thứ gì để thoát ly khỏi áp lực ở đời thực. Lý do thì đơn giản thôi, con người sinh tồn dựa trên cơ chế phần thưởng tự nhiên, mà Game hay Porn giả lập được cái trải nghiệm mà nam giới luôn muốn có ngoài đời thực và nó dễ dàng để có được hơn rất nhiều (và nó không phải là THẬT, nhưng ai thèm quan tâm chứ?)

Nam giới